Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

HÔM NAY: NGÀY 06-6-2012, CHƯƠNG TRÌNH "VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH" ĐƯỢC GHI HÌNH TẠI LÀNG HƯNG NHƠN

           CHƯƠNG TRÌNH " VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH" VỚI SỰ CÓ MẶT CỦA MC QUYỀN LINH ĐÃ THỰC HIỆN GHI HÌNH TẠI SÂN BÓNG ĐÁ CỦA HTX HƯNG NHƠN SÁNG HÔM NAY.
NGƯỜI CHƠI LÀ CHỊ : NGUYỄN THỊ HUỆ-XÓM ĐÔNG AN-LÀNG HƯNG NHƠN-HẢI HOÀ-HẢI LĂNG-QUẢNG TRỊ,.
         KẾT THÚC CÁC VÒNG CHƠI CHỊ HUỆ ĐÃ ĐƯỢC TẶNG MỘT SỐ TIỀN KHÁ LỚN LÀ : 29.500.000Đ, XIN CHÚC MỪNG?!
       KỊP THỜI ĐƯA LÊN NHỮNG HÌNH ẢNH SÁNG NAY MÌNH NHÁY ĐƯỢC.MỌI NGƯỜI CÙNG XEM VÀ ỦNG HỘ NHÉ !


TỪ 7H SÁNG,TRÊN MỌI NGÃ ĐƯỜNG ĐỀU HƯỚNG VỀ SÂN BÓNG LÀNG HƯNG NHƠN...

.... KHÔNG KHÍ KHÁ NHỘN NHỊP ĐỂ XEM VÀ ỦNG HỘ
 CHƯƠNG TRÌNH "VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH"
LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TỔ CHỨC TẠI XÃ HẢI HOÀ


VỚI SỰ CỔ VỦ CỦA BÀ CON TRONG VÀ NGOÀI XÃ...

MC QUYỀN LINH RẤT ĐƯỢC MỌI NGƯỜI YÊU MẾN...

Thêm chú thích
VỚI LƯỢNG NGƯỜI ĐẾN XEM KHÁ ĐÔNG...



TẬN DỤNG NHỮNG NƠI CÓ THỂ ĐỂ CÓ VỊ TRÍ XEM CHƯƠNG TRÌNH

VÒNG 1: CHỊ HUỆ ĐÃ THẤT BẠI SAU KHI CHƠI QUÁ THỜI GIAN CHO PHÉP


QUA VÒNG 2 VỚI SỰ TRỢ GIÚP.....


CHỊ HUỆ ĐÃ CHIẾN THẮNG Ở VÒNG NÀY..

VÒNG CẤP VỐN


HAI ĐỘI THAM GIA TRÒ CHƠI




TOÀN BỘ CÁC VÒNG THI VÀ CẤP VỐN,RÚT THĂM MAY MẮN
 CHỊ NGUYỄN THỊ HUỆ ĐÃ ĐƯỢC 29.500.000 Đ.XIN CHÚC MỪNG

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

HÌNH ẢNH NGÀY 02-6-2012: CHI ĐOÀN HƯNG NHƠN THAM GIA TÌNH NGUYỆN TẠI NTLS XÃ HẢI KHÊ-HẢI LĂNG

Cùng với các Chi Đoàn trong Xã. Hôm qua, Chi đoàn HN đã tham gia công tác
tình nguyện Hè tại xã Hải Khê,công việc là quét lại vôi quanh NTLS.
một dịp để giao lưu với các đơn vị bạn.vui và ý nghĩa.



tranh thủ !





Hiệp 2,Mỹ Thuỷ thẳng tiến ...





giao lưu với Hải Tân


với đ/c Khởi- CV Huyện Đoàn



Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

CÁ ĐÔ LÀNG HƯNG NHƠN - NGUYỄN THANH XUAN

    Cá Đô có nhiều tên gọi: cá Tràu cá Quả cá Chuối cá Lóc…cá ma ma. Trong bài viết này tôi gọi theo quen gọi ở quê tôi lúc tôi còn nhỏ.
    Nguồn gốc : Sau tiểu mản, tháng tư tháng năm âm lịch, cặp cá đô đực, đô cái trưởng thành, rủ nhau tìm nơi có đám bèo, cỏ lùng yên tĩnh, mát mẽ,xây dựng tổ ấm. Cá cái đẻ một bọc trứng bùng nhùng được cá đô đực tưới cho một ”dung dịch” tràn trề để bọc trứng ấy thụ thai rồi nở ra một đàn con đỏ hỏn, đông ơi là đông. Dân làng gọi là cá ma ma, Sao lại ma ma, có lẽ khi có bóng người cả đàn theo ”hướng dẫn” của cá bố cá mẹ túc trực bên dưới, chúng lặn mất tăm không thấy gì nửa, như ma. Cá bố mẹ cam con lắm, có khi há mồm cho đàn cá con và bụng sau khi yên tĩnh nhã ra Khi lớn lên bằng ngón chân cái thì gọi là cá lóc, lớn to bằng bắp tay mới gọi cá đô, cá tràu, cá qủa, cá chuối…và khi đã thành thân rồi người ta quên đi nó đã từng có cái tên cúng cơm: Ma Ma. Cũng tương tự trường hợp con trâu, lúc còn nhỏ gọi là nghé, lớn lên gọi là Trâu, quên nghé.
Cồn LẺ TẺ Làng Hưng Nhơn 
( nguồn ảnh : ảnh trên trang Facebook Hưng nhơn- Cái vịnh)

    Cá ĐÔ, nhìn dáng nó như một đô vật; CÁ CHUỐI nhìn dáng nó như bắp chuối,
     CÁ LÓC chỉ gọi khi nó bằng ngón chân cái thôi vì ở tuổi ấy nó phóc nhanh lắm,người ta dành cho nó tên đặc biệt: o, (mệ) bán cho tui con cá lóc, người bán bắt ngay cho con cá bằng ngón chân cái.
    CÁ TRÀU  không tưởng tượng nó giống hình dạng nào nhưng lại gọi thông dụng hơn. Sau này được gọi chung là CÁ LÓC.
---***---***---***---***---
    Năm 1947 tôi làm ruộng, khoái nhất là bắt cá tràu.Tháng tư Tiểu mản, nước mênh mông, đầu tháng năm nước rút, ăn mồng năm xong là ra đồng cắm trại. Trước lúc cày là đắp bờ kín cả thửa ruộng, những chổ dường lở nhiều đắp thành cái máng, bên trong có nhiều bùn sền sệt. Trong ngày trâu càỳ nước xao động,thế là đêm ấy cá tim đường tẩu thoát. Đến nơi thường ra vào cũng bị chặn kín chỉ có cách nhảy ra. Nhảy là vào máng, trong máng bùn sền sệt dính đầy thân không nhảy được nửa đành nằm im chờ đợi. Chúng tôi dùng bao tải đi hết máng này sang máng khác. Ôi nhiều thật là nhiều, chẳng khác gì cá ở bờ biển Hồ (Căm pu chia). Chuyện rằng một người ngủ gật trên thuyền đậu bên bờ hồ, đêm nước rút, anh ta ngủ quên rơi tõm xuống đất, sáng dậy hoá ra anh ta nằm trên những lớp cá dày đăc.

   Để tối bắt cá tiếp, chiều phải sửa lại máng chủ yếu là trộn  bùn cho nhảo. Những đêm sau tuy có ít dần, nhưng do cày nhiều thửa ruộng nên nhiều cá lắm. Cá phơi đầy cồn. Khô thật là khô mới gói cât.
    Không phải nhảy ra hết, có những con vẫn chưa tìm cách ra được, những con này sẽ đến lượt mình là khi bác thợ cày chuyển sang bừa, loại bừa đạp (bừa thì nước sền sệt) thanh bừa trượt qua thân cá, cá “đau” nằm giảy nảy phơi bụng trắng hếu, thợ cày nhanh như chớp trở ngọn roi quất một phát, cá giảy đành đạch, túm gọn thả vào oi                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                        
     Cá khô, không dùng trong mùa nắng, cất kín dự trử đến mùa lũ ngồi trên giàn chống lũ mới đem dùng.
"TÁT CÁ" 
(Nguồn ảnh: ảnh trên trang Facebook Hưng Nhơn- Cái vịnh)
    Thịt cá tràu quê tôi có vị ngọt đặc biệt, có lẽ nó được ăn ngon nhiều chất bổ là lúa chín rụng giữa đồng ruộng. Giỗ chạp không thể thiếu bát canh CÁ ÁM. Món canh chỉ cần đầu con cá tràu với mấy lá chua me đất. Hai má cá tràu ngon đến nổi đã thành cổ tích.
    Có thể do nhiều cá tràu mà có món CHÁO BÁNH CANH, món đặc sản quê tôi. Ở Quảng trị ai mà chẳng biết chứ ở địa phương khác có người tò mò hỏi tôi món ăn gì mà lạ vậy.Tôi tự lý giải rồi trả lời: bởi nó có ba hương vị và ba tác dụng khác nhau. Ăn cháo cá, bánh bột cá, canh cá. Đã gọi là cháo bánh canh nhất thiết phải có cá tràu, ít nữa cá lóc cũng được (cá nhỏ) Không có cá tràu thì không thể gọi là cháo bánh canh được. Bây giờ nhiều mặt hàng quà bánh, xem ra chưa loại quà nào cạnh tranh nổi với nó. Bát cháo nóng, rắc lên tí hạt tiêu nó bốc lên và toả rộng ngào ngạt, vị ngọt và thơm đặc trưng mà tôi không tả nổi chỉ biết ngon và thú vị.
    Để nhớ lại những lần đi ngang quán cháo bánh canh, trong thơ tôi, đã có câu tặng hương vị quyến rũ của món này: “Có ai mời đón đâu anh/ Mà chân như đã trở thành tri âm”.
***---***---***---***---***
   Bắt cá tràu có nhiều cách:
-         Chiều tối cắm cần lưỡi câu móc con nhái nhỏ, nhái chạm mặt nước, chân vẫy vùng kêu gọi. Cá tràu đến, gặp nhái đớp ngay thế là chú cá tràu bị treo lơ lững, chờ người đến bỏ vào oi (giỏ)
-         Người đi câu có kèm con vịt:  Đám cỏ lùng này có lớp trứng cá vừa đẻ,hoặc có đàn cá ma ma, người đi câu thả con vịt xuống (vịt đã được huấn luyện), vịt bị cá mẹ, cá bố cắn vội lên bờ, chắc rồi, chỉ cần ngồi xa thả lưỡi câu có mồi nhái xuống là giật lên con cá tràu to đùng.
-         Người bơi chiếc ghe nhỏ (chỉ một người ngồi) Bơi dọc hai bờ sông dùng cần câu, gọi là câu nhắp. Cá tràu này thì ngon và ngọt hơn cá tràu ngoài đồng bởi nó ở nước mát và sâu.
-         Câu cá theo ròng rọc. Đứng xa quăng dây qua bên kia bờ hoặc dọc bờ, con nhái móc ở lưởi câu rê trên đám bèo nhấp nhỏm gây cái thèm cho cá, cá đớp thế là theo dây câu lôi về với giỏ.
-         Cũng còn những hình thức khác nữa nhưng tôi không nhớ hết
    Hồi đó chưa có cách bắt lưới quét, chưa biết cách bắt bằng điện v.v… vì thế cá lúc nào cũng nhiều. Hy vọng cách bắt có tinh “huỷ diệt” sẽ giảm dần để có đàn cá ĐÔ như xưa.
ông NGUYỄN THANH XUÂN và ông LÊ DIỄN
email: nhuxuan29@gmail.com

CON SỐ NGẪU NHIÊN TRÊN TRANG BLOG : 11111 Lượt người xem

ĐƯỢC CHỤP VÀO LÚC 12H 07 NGÀY 01-6


TRỞ LẠI LÃM NGUYỆT HIÊN

       SÁNG NAY, THẦY VÕ VĂN HOA ( PTP GD& ĐT HẢI LĂNG) CÓ DỊP VÀO HẢI HOÀ LÀM VIỆC,KIỂM TRA CÔNG TÁC GIÁO DỤC TẠI XÃ NHÀ,VÀ RẤT VUI KHI photokhoa ĐƯỢC ĐÓN TIẾP THẦY GHÉ CHƠI, HAI THẦY TRÒ NHANH CHÓNG LÊN KẾ HOẠCH ĐẾN LÃM NGUYỆT HIÊN CỦA NHÀ THƯ PHÁP LÊ ĐĂNG MÀNH(VĂN QUỶ-HẢI TÂN). CHUYẾN ĐI TUY VỘI,NHƯNG CHỨA NHIỀU BẤT NGỜ LÝ THÚ VÀ NHIỀU CẢM XÚC.PHOTOKHOA KỊP THỜI GHI LẠI NHỮNG HÌNH ẢNH TRONG SÁNG NAY TẠI LÃM NGUYỆT HIÊN ! CÙNG VUI NHÉ!

Thầy Võ Văn Hoa và  nhà thư pháp Lê Đăng Mành bên Hồ 'TÂM'


CHÚ MÀNH CÙNG Mr HOA BÊN TÁC PHẨM CỦA CHÚ NGYENBAVAN
 TÁC PHẨM BỒ ĐỀ ĐẠT MA
tác phẩm BỒ ĐỀ ĐẠT MA của chú ngyenbavan tại LÃM NGUYỆT HIÊN
bên tác phẩm của chú ngyenbavan tại LÃM NGUYỆT HIÊN
bên Hồ "TÂM" cùng chú ledangmanh

Thêm chú thích

Bút đàm

Mr Hoa tác nghiệp trang TRI ÂM CÁC  ở photokhoa

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

ỚT XANH - HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ! - Nguyễn Thị Lai ( THCS Hải Chánh)



ỚT XANH - HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ!



Mùa này, quê tôi, nắng tháng 3, tháng 4 đã rực vàng hoa Cà, hoa Cải, lũ bướm đã rộn ràng rủ nhau tìm mật từ những bông mướp, bông bưởi thơm lừng, nhưng cũng có một hương vị vừa thơm, vừa nồng, vừa cay của người dân quê tôi vào sáng sớm, đó là những vị ngon của trái ớt xanh mà không một nhà nào thiếu trong mỗi bữa cơm gia đình.
Sáng sớm, từ 3, 4 giờ sáng, khi nghe những tiếng xe đạp cọc cạch, vậy là có vài chị đang chờ sắn đầu đường rẽ vào chợ đi đến, cảnh bán bán mua mua bắt đầu diễn ra, trong tiếng nói cười rôm rã, trong không khí yên ã, trong lành của buổi sớm mai, sao mà thấy lòng bình yên lạ!
Khi người bán cất tiền và tiếp tục đạp xe về chợ, kịp mua thức ăn cho cả nhà để tiếp tục công việc đồng áng khi mặt trời lên, thì cũng là lúc người mua cùng nhau phân chia ớt ra thành những trái nhỏ, to, sau đó sẽ đem về chợ, bỏ mối cho các hàng quán.
Thường người dân quê tôi - nhất là các mẹ, các chị có rất nhiều cách để chế biến từ trái ớt xanh.
Khi mua về, nếu muốn ăn liền, thì rửa sạch, đem hấp, sau đó bằm nhuyễn, bỏ thêm một xí nước mắm, đường, vậy là có một chén tương ớt với màu xanh tươi, trông mới ngon mắt làm sao, và khi ăn nó với cơm nóng, có lẽ không ai là không khỏi xuýt xoa với vị cay cay, mằn mặn, ngòn ngọt trên đầu lưỡi.
Cũng có nhà, không muốn làm theo cách đó, mà muốn nhanh gọn hơn, thì chỉ cần rửa sạch ớt, lấy cái dĩa, bỏ một ít ruốt sống và vài trái ớt, lúc ăn, chắm cùng nhau, thế là vừa miệng và nhớ mãi vị cay nồng của ớt.
Cũng có nhà, các mẹ, các chị siêng hơn, khi mua về, (hoặc từ vườn nhà của mình) nhiều quá, thì đã ngâm ớt làm chua. Trái ớt xanh được rửa sạch, cắt đi một ít phần cuốn, phơi nắng cho heo héo vừa phải, sau đó sắp đều theo lớp vào cái sành nho nhỏ, cứ xen kẽ nhau, trên một lớp ớt là một lớp mỏng muối hạt, đến lúc đầy sành thì lấy lá chuối đằn lên trên, lấy một vật gì đó hơi nặng chằn lên, đậy kín sành, để khoảng 7 đến 10 ngày là có thể đem ra ăn. Nhưng nếu không muốn để nguyên trái, thì cứ bằm nhuyễn ớt ra, đem trộn với măng và một ít muối hạt, sau đó để vào sành, cũng từ bảy đến mười ngày rồi đem ra sử dụng. Cái vị chua chua, mặn mặn, cay cay của ớt giúp cho bữa cơm ngon miệng hơn bao giờ hết.
Cũng có thể chế biến ớt xanh trong bữa ăn hằng ngày bằng cách khác, một chén nước mắm ngon, ớt xanh cắt lát mỏng, bỏ vào chén, thế là có thêm một món cho bữa cơm.
Ngoài ra, ớt còn có thể dùng để kho nấu nhiều món khác. Nếu chợ có bán cá cơm, cá hố, cá ngừ... ở biển lên, hoặc những con cá sông tươi ngon, thì có thể bẻ ít ớt xanh vào kho sổi, chỉ hình dung thôi cũng đã thấy “thèm”.
Hôm nào biển động, cá sông lại ít, cũng có thể mua miếng thịt ba rọi, về nhà, lấy một ít tiêu tươi, một ít ruốt, thêm khoảng 3 trái ớt xanh, bỏ vào, nêm nếm gia vị, kho lên, dù công việc trong ngày có mệt nhọc, mùi thơm của nồi thịt kho cũng khiến ta không thể bỏ bữa.
Thời tiết tháng 3, tháng 4 rồi, nhưng quê tôi vẫn còn những cơn mưa bất chợt và cái lạnh se se như luôn thường trực, nhưng không sao, mỗi trưa và mỗi tối, sau khi công việc hoàn tất, bữa cơm dọn ra, có một ít ớt xanh (được chế biến tùy theo tài khéo léo của các mẹ, các chị) là đã “ấm lòng” rồi, bữa cơm khi đó không còn mong gì hơn...

Tháng 4 năm 2012.
Nguyễn Thị Lai