Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

NƠI BẮT ĐẦU CỦA DÒNG NƯỚC CHẢY NGƯỢC


 Địa điểm chụp ảnh tại Bến ngã 3 Hưng Nhơn. Nơi tiếp giáp với dòng Ô Lâu dẫn vào Hoái Hưng Nhơn.


mấy hôm nay dòng nước chảy xuôi rồi,nhìn vào dòng nước mà buồn quá, "dòng nước hai màu" như blogger nguyenthithitho nói. có lẽ nhìn vào dòng nước, ai trong mỗi người con Hưng Nhơn cũng đều hiểu ra,vài ba năm mới gặp một lần.Vụ mùa gieo vại năm nay lại không thuận lợi. với ba trận mưa dông trong mấy ngày qua, bà con trong Làng ta đã bị hư hại hơn 100 mẩu lúa vừa gieo xong, thấy mà buồn ! đáng ra giờ này vụ mùa đã xong bà con có thể nghĩ ngơi. nhưng giờ ai nấy phải còn vát cuốc ra đồng. haizzz. cố lên nhé !

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Ký ức vào đời: HAI LẦN BỊ BẮT - Nguyễn Như Xuân

Ông  Nguyễn Thanh Xuân ( đầu tiên bên phải ảnh) trong một lần vào thăm quê




 Bị bắt lần thứ nhất

Lợi dụng mùa nước lũ, trong làng các hầm cá nhân ủng nước, ngoài cồn mã, ruộng cũng lênh láng nước và nước. Phía VNCH tổ chức những cuộc càn quy mô nhỏ, bất ngờ nhằm đánh lạc hướng đề phòng của ta. Tin địch về tôi vội chạy ra đồng, băng qua mấy cồn mã, nhào xuống ruộng ngoài cồn Mồ kiềm giữa. Đạn rơi lụp bụp bốn phía. Tôi vơ đám cỏ lùng tấp lên mặt. Một chiếc nôốc trượt kéo đám cỏ và chúng xum lại kéo tôi lên. Vừa đánh vừa cho thuyền rong vào đường bạng xóm Thượng. Tay bị trói chặt. Một thằng quát: Lý trưởng mày đâu. Làng tôi không có Hội tề. A! thằng ni nói giọng Việt cọng. Đứa lấy khăn bịt miệng, đứa cởi ủng múc nước đổ vào. Bụng tôi căng lên. Tôi không biết gì hết. Đứa đá bên này, đứa đá bên kia, người tôi bụng căng cứng, tay chân mềm nhũn. Dừng! một thằng hét, có tiếng còi tập trung. Chúng dong tôi đi theo đường trôôn xóm thượng theo dọc đường cái đi về, khi ngang qua nhà tôi, tôi cố ngẫng cao đầu và ngoảnh ra bờ hói, cố tránh sự khóc lóc của người nhà, sợ chúng phát hiện ra sẽ liên luỵ tức khắc. Đến cuối làng An thơ chúng đưa sang Vĩnh an rồi đưa thẳng lên Mĩ chánh, tống vào lô cốt. Nằm lô cốt, té ra chúng chỉ bắt được một mình tôi. Tôi nhớ chiều nay rất nhiều thanh niên sao chúng chẳng bắt ai. Lạ nhỉ! Sáng, chúng lôi lên tra khảo và hỏi lung tung. Tại sao mày chạy trốn. Tôi nói gọn: các ông đem súng bắn lung tung tôi sợ phải chạy. Thằng này lý sự. Đánh, đánh , đánh là không biết cũng phải biết mà khai. Cứ thế loanh quanh suốt buổi. Nghỉ, chiều làm tiếp…

     Sau ba bốn ngày hành hạ, tối đó một lính vác súng, một người quần áo trắng đến lô cốt gọi tôi lên có người gặp. Từ bộ ghế ngựa hai người đứng dậy ra nhìn tôi rồi kéo vào chỉ tôi ngồi cùng bức ngựa. Tôi rut rè ngồi cạnh. Trên bức phản có mấy đĩa kẹo bánh và ấm nước. Nguyễn Văn Bình người Văn Quĩ , Nguyễn Văn Bá người Phú kinh, đã cùng tôi làm trong UBKCHC xã Hải phong.  Tôi và Bá có bà con gần: mụ o tôi là mẹ Bá. Cuộc gặp, hai anh nói đơn giản là chúng ta biết nhau rồi, có chi mà phải nói nhiều; sang đây làm với nhau cho vui. Anh hiểu cho, tôi và Bình mới biết chiều nay, làm anh khổ. Để ghi cung của người bị bắt là tôi và Bình mà đã biết rồi thì cần chi phải hỏi nữa. Yên tâm, nó hạ giọng: “Đừng làm khó cho tôi”. Hơi bất ngờ, tôi chưa nghỉ ra câu gì để nói, và xin để suy nghĩ. Trở lại lô cốt. Chắc cả hai đều làm Phòng Nhì cho Pháp rồi. Ngủ dậy thấy những người “chăm sóc” tôi mấy hôm rồi có dáng như gần gủi. Chiều vợ tôi lên, (sao đẹp thế), tôi suýt bật thành lời. Vợ đưa tôi tấm khăn tắm cỡ 80x140cm trắng toát, mịn màng tương phản với cảnh lem nhem trong lô cốt. Bọn lính nháy nhau ở tù mà sang thế. Vợ tôi lí nhí: em không mua, của ai thì anh biết rồi đó. Tuỳ anh! Tôi định nói cầm về nhưng kịp ghìm lại, không nên căng thẳng.

     Có một sáng sau những ngày căng thẳng, mệt mỏi và nhàn rỗi, môt người (mặc áo sơ mi trắng) rủ tôi  đi cùng anh ta ra chợ Mĩ chánh dáng vui vẽ như bạn bè. Đi để làm gì, tôi cũng không hỏi.Tôi đi theo, chưa đến chợ tôi  dừng lại và nói không thích đi chợ, tôi chẳng cần gì.Tôi quay lại, người ấy nói như nài nĩ: thì đi chơi cho thoải mái, ngồi trong lô cốt không mệt à. Không tôi không đi. Tôi quay về người ấy cũng miễn cưởng trở lại.Tôi vào lô cốt tự hỏi, sao anh ta cho đi ra chỗ đông người không có lính kèm, không trói tay, họ không sợ mình trốn à.Tôi chưa tìm được lời giải. Hình như mấy hôm nay tôi không được tắm, chiếc khăn trắng đã lem bẩn xấu xí, nhàu nát.

    Chưa mờ sáng đã nghe tiếng gọi ra sắp hàng. Nhìn thấy toàn  là người làng Hưng nhơn, dễ chừng hơn hai chục người. Tôi à lên ngạc nhiên : lần này nó tóm gon tất cả thanh niên làng mình không sót một ai, không thấy ai bị trói và bị đánh đập như tuần trước bắt tôi. Chưa kịp hỏi nhau câu gì chúng đã lùa lên xe chở ra Quảng tri rồi chở vào Huế. Chúng bắt ta đi lính cho chúng. Một ngày ở Văn thánh Võ thánh. Mưa như trút nước. Sông Hương nước đỏ ngầu. Hôm sau chúng chuyển về đồn Địa linh (trong số bị bắt, hiện nay còn sống ở làng là Nguyễn Đức Hối, Nguyễn hữu Tân) .



     Chỉ mấy hôm, chúng gọi tôi lên bảo là kiểm tra văn hoá để đi học sĩ quan. Đề ra bài văn là: Có bạn thân đang bên Cọng sản. Hãy vì tình bạn mà khuyên bạn về với quốc gia, quốc trưởng Bảo đại.

     Không nhớ tôi viết thế nào mà hai hôm sau, tên Đồn trưởng gọi tôi lênVăn phòng ông ta (chỉ mình ông với tôi). Ông ta cười nhẹ báo tin tôi được đi học, rồi gằm mặt xuống kể hai tội của  tôi. Một là nội dung bài văn sặc mùi cọng sản và hai là, ông dừng lại hơn vài ba phút như cân nhắc điều sắp nói. –Sao không báo với tôi mà viết truyền đơn dán lên khắp tường. Tù, tù rục xương, giọng trấn áp. Tôi thực sự hơi hoảng, nhưng kịp trấn tĩnh. – Tôi biết gì đâu mà dám lên với quan, họ dán giấy lên tường à. Đừng ỡm ờ ! Dù có viết toàn chữ kiểu say rượu tôi vẫn khớp được chữ  anh (chữ bài thi và chữ dán trên tường), anh giúp tôi đừng làm tôi thất vọng. Giọng nó sao mềm thế, tôi đang là cái gì mà đồn trưởng lại bảo giúp nó. Tôi nghĩ. Tôi nhỏ nhẹ thăm dò: Họ viết nói gì? Anh quên rồi hả ? Ăn uống khổ, mất vệ sinh, lính mà đánh bạc suốt đêm v.v…Đúng như thế thật, nhưng không được nói ra. Tôi  không biết gì đâu, tôi xin về trại.

    Đêm, trằn trọc, mấy tiếng đi học, giúp nó, giọng mềm và  trấn áp của tên đồn trưởng cứ chờn vờn không sao ngủ được. Sực nhớ câu quốc tưởng Bảo Đại, cái không thiện chí với Bảo Đại trổi dậy. Lần đi đón tức chết đi được, miệng nói làm công dân hơn vua, làm cố vấn cho cụ Hồ rồi trốn và trở mặt làm Quốc Trưởng…Ai bầu…? Phải trốn, trốn bằng cách gì, tôi cũng không biết chỉ biết là phải trốn.

    Tình cờ nghe chuyện mưu mẹo của một người hoản bắt lính bằng cho tỏi vào nách rồi van la nóng rét. Kẹp nhiệt độ sẽ lên cao. Tôi liều bắt chước và Y tá đồn đang đêm cho tôi vào viện điều trị bởi sốt đột ngột. Người tôi nhẹ băng, thoải mái nhưng phải đắp chăn trùm kín mít và không ăn. Tự khổ sai khoảng dăm hôm, rồi  “đỡ dần ra”. Sau đó họ cho ra viện. Cầm tờ giấy ra viện mới biết  nơi đây là đồn Mang Cá. Giấy ghi nghỉ 5 ngày. Nhanh như chớp, đây là cơ hội cho ta trốn. Tôi ghi thêm sau chữ nghỉ 5 ngày: ở nhà tại làng Ưu điềm. Đã liều là liều. Tôi đi chuyến xe chiều Huế- Ưu điềm. Đến căn cứ Mỷ chánh, dừng xe kiểm soát. Tay tôi chìa giấy nhưng vẫn cầm chặt và đọc luôn nghỉ 5 ngày tại Ưu điềm bằng tiếng Pháp. Tên lính vội đẩy tay tôi và cả giấy, miệng nói được rồi, được rồi. Nhẹ hắn người nhưng không dám thở. Đến giờ này tôi như đang ngồi trên đống lửa: không thể xuống chợ Ưu Điềm được vì đó là đồn lính vả lại nhiều người biết tôi. Có thể do mừng mà sinh chuyện, lòng tự nhủ. Qua khỏi đồn Câu Nhi Hoà, phải xuống! Vào bất cứ nhà nào phía bở sông, đêm lội sông sang Câu nhi, hoặc băng đồng sang thôn Chùa, thôn Niêm, làng Ưu điềm. Xuống xe, trời chạng vạng, rẽ đường cái bước vào ngõ như vào nhà mình, trong nhà có người hốt hoảng chạy ra. Tôi trốn lính. Tôi là con ông Cửu Liên, thợ mộc làng Hưng nhơn. Ở gần đồn, vào nhà, tiếng nói âm ấm trong nhà vọng ra. Tốt rồi. Bác chủ nhà lại tiếp: Tôi về làm ruộng với gia đình mình nhiều, tôi cũng biết chú nhưng chú làm việc mô trên tỉnh trên huyện chi đó nên không gặp mấy. Quay sang sai con gái nấu cơm nóng cho chú ăn ấm bụng. Bây giờ tôi mới thấy bụng mình đói quặn. Thay bộ áo quần nông dân, 3 người đưa tôi lên thôn Chùa làng Ưu điềm quê vợ tôi.

    Chặng đường quen mà lạ, lạ mà thân thương: Ưu điềm - Thượng nguyên - Trầm - Khe mương - Hải đạo - Hưng nhơn - Hải phong cho đến ngày tập kết ra Bắc. Đoàn của xã Hải phong do Nguyễn Ngôn (người Hà lỗ) làm Trưởng đoàn. Hưng nhơn chỉ một mình tôi đi. Ngày 28-7-1954, hai ngón tay giơ lên  biểu tượng của xa nhà hai năm thế rồi hai mươi môt năm biền biệt và vẫn biền biệt cho đến khi tôi ngồi viết những dòng này

***
    Năm 1973, nhân đọc một bài viết của nhà văn miền Nam  gửi ra nói về một trong những chuyện cán bộ cốt cán của ta theo về phía Mỹ Nguỵ, có trường hợp bị trở thành tay sai đắc lực cho nó. Chuyện rằng cán bộ ta bị bắt, có người chúng cho ăn uống tử tế, tự do đi lại (tất nhiên có người theo dõi), mỗi ngày mỗi được ăn uống tốt hơn, cho đi chơi đến chổ đông người với thái độ thân thiện. Môt thời gian, nó thấy “cán bộ ta” đã mê cảnh ăn chơi và đặc biệt bị dư luân bà con xôn xao rằng đã theo giặc. Chúng hỏi: anh bây giờ đã muốn về nhà chưa, muốn về thi cho về, như không muốn về thì ở lại với chúng tôi. Chỉ cần kí vào giấy nầy: ĐƠN CHIÊU HỒI..

    Bất giác tôi rùng mình nhớ trường hợp  mình bị bắt, có lẽ cũng theo dạng nầy. Ba ngày sau khi tôi trốn, ở làng đã biết tôi trốn do người Phú kinh đưa tin từ Huế ra. Những người làng bị bắt đi lính đang ở đồn Địa linh (Huế) tưởng tôi còn nằm viện chưa về chứ không biết tôi đã trốn. Năm 2004 chú Tân (đã nói ở trên) hỏi tôi chơ trốn khi mô và đi đường mô mà tài rứa.

    Nếu những ngày bị bắt ở Mĩ chánh, chỉ riêng việc tôi ra chợ với “phòng nhì” thì sự việc sẽ khác. Chợ Mĩ chánh sáng nay có chuyện gì khác, tức khắc chợ chiều Ưu điềm  biết hêt:  làng tôi, làng Ưu điềm đi chợ mua bán đông lắm mà tôi lại nhiều người biết.

   Tôi sẽ không dám vào xóm Câu Nhi Hoà cũng không dám đến thôn Niêm, thôn Chùa  nếu tôi đi chợ Mĩ chánh với chúng. Họ sẽ trói gô tôi và “đem trả lại đồn Mĩ chánh”. Tôi biết họ là những người trung thành tuyệt đối với bên ta (Việt minh).

    Cũng may cho tôi và cũng đúng với tâm trạng buổi đầu bước vào đời.
(còn tiếp)

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

XIN SỐNG THIỆN LÀNH ! Lê Đăng Mành





Xin sống thiện lành!

   Chiều tàn âm khí bốc ngùn ngụt cái lạnh như cứa đứt thịt da,hắn ngồi ủ rũ một mình,lòng dằn vặt cay đắng khi nhớ về quá khứ ở cõi người ta (cũng may là còn có trí để nhớ về tiền kiếp).Ngẫm lại câu nói cuối cùng giữa hắn và Bá Kiến (1):”- ồ tưởng gì !tôi chỉ cần anh lương thiện cho thiên hạ nhờ”.(2)
    Câu nói ấy đến bây giờ nó thấm thía làm sao,té ra ngày ấy hắn lương thiện thì trên dưới ai cũng được nhờ…chao ôi !là buồn,buồn như cái buổi sáng thức dậy sau khi qua đêm với con đĩ Nở (3),chém Bá Kiến xong hắn mê man thiếp sâu một giấc dài,chớp mắt tỉnh dậy thì ra hắn đã nhập cư ở cõi này,cõi âm u lạnh lẽo,người như hắn mà biết run sợ thì cũng tội,không sợ sao được,mới mở mắt loạng choạng lê đi liền bị môt trận đòn tưởng chết thêm lần nữa,nào đinh ba ,xà mâu…của cõi quỷ,sống chung với bầy đầu trâu mặt ngựa dữ dằn ,nhớ thời dọc ngang hắn là thằng quỷ gây ra bao nỗi kinh hoàng cho dân ở cõi người,phá nát bao cảnh hạnh phúc hiếm hoi của người đói khổ,vì hắn say hành động trong vô thức,phá phách trong men say,uống trong say,say bất tân,say “ tới bến”,chưa bao giờ hắn tỉnh để nhận diện được hắn,tuổi bao nhiêu cũng không biết thì mần răng biết nguồn cội bầy đàn nứt ra hắn.Hắn chỉ biết rạch mặt nằm vạ,mở mồm là chửi,”chửi những ai không chửi nhau với hắn và cũng không quên chửi đứa chết mẹ nào đẻ ra thân hắn…”Rứa mà về cõi này Chí Phèo là khoai,không là cái đinh chi hết,sừng sỏ như hắn mà không hội nhập được với bầy quỷ dữ mà đành thúc thủ lép vế chịu làm ma lương thiện.
    Tứ cố vô thân,sống quạnh quẽ nuôi hy vọng đợi chờ người xưa !sau đêm trăng ấy hắn biết nhớ mong…Mới đây trong một đêm cuối năm hắn lủi thủi theo sau đám tiểu quỷ cô hồn để kiếm ăn trong lễ giao thừa của cõi trần dâng cúng,chợt hắn trông thấy Thị Nở,đích thị là con đĩ Nở,hắn mừng rỡ vồ vập vẫy gọi…người ấy dớn vành môi đại hạn lên phũ phàng tráo trở ngoảnh mặt,đỏng đảnh ngoáy cái mông trong bộ cánh sặc sỡ diêm dúa ma trơi,bước qua Phèo để nhập bọn với bầy tiểu quỷ công tử mới nhập cư theo diện GT(tai nạn giao thông đua xe ở trần thế) chúng là quỷ con nhà giàu đươc sự trông nom bảo kê của quỷ sếp,thị Nở quên và lơ hắn là phải và quên luôn cuộc sống quá khứ khốn nạn bên bà cô đức hạnh luôn đay nghiến trong túp lều tăm tối ở cõi người, từng bữa no đói thất thường.Chừ làm quỷ nữ thì đua đòi ăn diện theo đóm ăn tàn cùng mớ tiểu quỷ bềnh bồng trong sương khói của đêm trừ tịch.
    Nó ngoa ngoắt làm sao,nhún nhảy đong đưa đi qua đời phèo không cung bậc từ biệt,chao ôi!nó hớ hênh,kênh kiệu cái mũi phình ra như thỏa mãn lắm,giá là ngày ấy thì chúng đã nhào đến bên nhau mà cắn xé cào cấu rồi rạch mặt ăn vạ !Thói đó bây giờ đối với hắn đã nguội tàn,tất cả đều tĩnh lặng,còn chăng chỉ là mùi cháo hành vẫn thoang thoảng đâu đây.
    Hắn đã biết dừng lại,nhận ra thiện ác,lành dữ ! là hạt giống thiện đã manh nha nẩy mầm,biết tránh xa bầy quỷ dữ để làm quỷ thiện lành chừ hắn biết nhìn lại mình “ở cõi người hắn xin làm lương thiện không được về chốn ma làm quỷ không xong”

Chưa bao giờ hắn cảm thấy hạnh phúc và thanh thản như bây giờ,
Chừ hắn vẫn còn ma bầu bạn,đó là lão thầy cúng kiêm hoạn lợn hết thời,lão Tự Lãng khi sống chuyên mê hoặc người “nhẹ dạ cả tin”bây giờ sống gần hắn lão cũng biết ăn năn làm lại đời mình.
    Hình như trí hắn không còn mù mờ nữa nên nhớ ra hắn và lão Tự lãng có họ hàng với nhau(4),giờ đây chúng nó sống giữa bầy quỷ dữ mà huân tập được tánh thiện may ra ánh sáng nguồn cội mới bừng lên,hắn xin dâng một chút tâm hương cho ấm cúng ,hốt nhiên cõi lạnh âm u không còn !.../.

                                                                                                  LAMNGUYETHIEN
                                                                                                          tiết cốc vũ
                                        
(1)-(3) tên nhân vật của NAM CAO
(2) Chữ của Nam Cao
(4)nhân vật của Nam Cao nên có
Họ hàng với nhau.


PHIM LÀNG VŨ ĐẠI NGÀY ẤY
ảnh sưu tầm net

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

24-5-2012 BUỒN QUÁ.KHÔNG BIẾT LÀM GÌ.XÁCH MÁY ĐI MỘT VÒNG XEM SAO !









MANG MÁY ẢNH ĐI MỌI NƠI.,HÃY CHỤP NHỮNG GÌ MÌNH THÍCH

BÀI VIẾT TỪ BLOGGER http://quemequangtrihungnhon.blogspot.com/

mấy ngày qua bận rộn với việc gieo vại quá.đi làm về mệt quên hết,định làm một phóng sự ảnh mùa gieo vại ở quê nhà mà chưa làm được.sẽ làm trong một vài ngày tới.
 lên blog của anh Quốc mới thấy một hình ảnh hay quá.hình như ảnh này đang được cất giữ ở Họ Nguyễn Đức -Hữu_Như thì phải,photoKhoa đăng cùng mọi người xem nhé

CÁC BÔ LÃO LÀNG HƯNG NHƠN (Khoảng cuối thập niên 196X)
Thứ hai từ trái sang: Ôn cửu Kiến
Thứ nhất bên phải: Ôn cai Bảo, kế bên hình như Ôn cửu Khảm ( ôn của photo Khoa)
Các cụ còn lại xin nhờ chỉ điểm ...

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

24h cùng phân đoàn danang

    Hai ngày qua,19 và 20 tháng 5. Có kế hoạch đi danang mua Lens máy ảnh để nâng cấp. Và có dịp gặp mặt các anh em trong làng đang học tập và làm việc ở đây. phải nói là rất vui khi nhận được sự đón tiếp của những người anh em ở đây.ở lại trên đất danang chưa đầy 24 tiếng đồng hồ nhưng đã làm được nhiều việc,và trên hết là rất vui khi mình nhận được tình cảm của anh em trong làng trong 24h ngắn ngủi đó. Chiều nay đã về đến nhà, photokhoa xin gửi lời cám ơn đến toàn thể anh em phân đoàn danang.xin nói tóm gọn 10 chử: Đoàn . việc.tình.thích .vui.kết.mệt.say.hay.
Bài đăng từ danang city -15h00 ngày 20-5-2012

HUNGNHON.DANANG FC

CỔ ĐỘNG VIÊN


BÀN TAY NHỰA ĐỨC MÈO


SAU CHIẾN THẮNG.CHƯƠNG TRÌNH GẶP MẶT BẮT ĐẦU


BÌNH MẺ ĐAM MÊ MỒI QUÁ

BÍ THƯ CŨNG TAY CẦM TAY GẮP

PHÂN ĐOÀN TRƯỞNG DANANG CŨNG KHÔNG VỪA VẶN GÌ

PHÂN ĐOÀN TRƯỞNG DANANG CÓ ĐÔI LỜI !

HỮU LỘC _ PHÂN ĐOÀN TRƯỞNG  ĐÔNG AN ĐÁP LỄ



CUEM & GIRL FRIEND








VĂN NGHỆ: TÌNH TA BIỂN BẠC ĐỒNG XANH xin phép được bắt đầu

hâm mộ wa

quá khích



Triệu mốt ! ok, bo thêm 10ngàn

1h00 về cafe 05 xem chung kết C1




3h00 : vẫn chưa yên !

làm lễ chia tay :trả đô